Hieu Giang Cong Ty TNHH SX DVTM Hieu Giang  
   
   
   
           
 
Trang chủ
Giới thiệu
Sản phẩm
Phân NPK
Phân hữu cơ sinh học
Đất sạch
Phân vi lượng
Phân bón lá
Thuốc bảo vệ thực vật
Nhà phân phối
Kỹ thuật nông nghiệp
Cây lương thực
Cây công nghiệp
Cây ăn quả
Cây Rau Củ Quả
Hoa cây kiểng
Văn hóa - Xã hội
Chuyện bốn phương
Hỏi đáp
Bảng giá
Tin tức - Sự kiện
Thiên nhiên & Đời sống
Thư giãn - Giải trí
Liên hệ
Bản đồ
 
Thông tin

Cập nhật thời tiết Thời tiết
Giá vàng   Vàng 9999 (tr.đ/lượng)
Tỷ giá   Tỷ giá
 
Lượt truy cập: 13677571
Xem trang Hiếu Giang tại
Hiếu Giang trên Facebook   Hiếu Giang trên Google +
 
 
Văn hóa - Xã hội

Anh Bộ Đội (21-10-2012)

Anh bộ đội ...

Tôi được gặp các eng Quảng Trị cũng nhờ cái mạng xã hội, rồi những lần anh em gặp nhau, lúc ở quán lúc ở nhà, có lúc lại đi lên Bình Dương chơi. Trong các anh mỗi người mỗi nghề khác nhau, người thì làm doanh nhân, người thì đạo diễn, người thì nhà thơ nhà văn nhà báo ... nhưng cái chung đó là cái sự trung thực, sống tử tế với nhau ... không ai muốn làm cho ai đó buồn lòng ... và nếu có một ai đó làm như vậy, rồi dần dần họ sẽ bị bỏ rơi, quanh họ sẻ chẳng có bạn bè. Trong nhóm thì tôi có tuổi đời nhỏ nhất, nên các eng gọi là út ... có những khi ngồi với bạn bè các eng cũng gọi tôi ra để làm quen ... tạo cho tôi những mối quan hệ, biết đâu có ích sau này.

Trong những người eng quê Quảng Trị mà tôi gặp, tôi thấy có hai eng luôn dành cho tôi những tình cảm đẹp, một tình cảm của người anh trai dành cho em út, đó là anh Phan Duy Đức và anh Trần Ngọc Phong ...  Hai anh đều là người con của quê hương Quảng Trị, hai anh xa quê từ lúc còn rất nhỏ nhưng luôn luôn yêu thương quê hương Quảng Trị của mình ... đi đâu cũng luôn tự hào nói tôi là người Quảng Trị.



Hôm nay tôi xin phép nói đôi lời về eng Phan Duy Đức: Năm 15 tuổi anh Phan Duy Đức đi làm giao liên (du kích) cho bộ đội và sau đó khi đến độ tuổi nhập ngủ, anh đã nhập ngủ đi bộ đội, thời điểm đó là chiến tranh biên giới Tây Nam ác liệt ... Tuổi trẻ của anh Phan Duy Đức đã nằm lại trên đất nước Campuchia ... anh chiến đấu ở Campuchia hơn 6 năm trời, anh Đức nói vui: " ở Campuchia lâu đến mức biết nói và tán các cô gái Campuchia... eng nói thiệt các nàng Campuchia mê anh như điếu đổ. " ...

Những người lính như anh ra đi và chiến đấu, chẳng cần biết ngày mai sống chết ra sao? Hay chiến đấu để được vinh danh, được trao tặng huân chương ... Có những lần bị địch bao vây, rất nhiều đồng đội của anh đã nằm xuống ... lúc đó bên anh chỉ còn có 3 người, trong đó có anh Bình đã có gia đình và con cái ... anh Lê Quốc Phong nói với anh Phan Duy Đức :  "anh em mình hãy đi thay cho Bình vì nó còn vợ con, nó ko thể chết, thà mình chết ba mẹ anh em có buồn thì thời gian cũng sẽ vơi, còn nó chết ai nuôi vợ con nó" .  Sau trận đó Phong bị thương, đơn vị may mắn còn sống sót chỉ mấy người...và cũng từ đó bọn anh thương và quý, trân trọng gắn bó tình bạn mãi mãi cho đến hôm nay. Nói thật anh được như hôm nay bên cạnh sự cố gắng của mình, thì Lê Quốc Phong là người luôn bên cạnh giúp đỡ anh nhiều nhất!"
Những lúc cùng cực hay cận kề với cái chết, ta mới hiểu ai là bạn ta và ai là kẻ sống giả tạo. Ông cha ta xưa nói hiếm khi nào sai: "Giàu nhờ bạn mà sang nhờ vợ"


Sau chiến tranh anh trở về với cuộc sống ... trên tay anh chỉ có túi ba lô và một bộ đồ mặc trên người ... thiếu thốn trăm bề ... nhưng anh Phan Duy Đức đã không ngại khó khăn vất vả ... anh lao vào thương trường để kinh doanh, kiếm sống. Lao vào thương trường ác liệt không kém chiến trường ... cũng bị hàng trăm hàng ngàn làn đạn bắn phá, dập vùi, có những lúc tưởng mình không thể nào vượt qua. Nhưng cái ý chí của một anh bộ đội từng xong pha nơi chiến trường, hàng trăm thằng còn chưa thể hạ gục ta, cứ còn sức còn trí thông minh ắt ta sẽ chiến thắng ...  Nhớ lại ngày đó anh kể : " sau khi rời quân ngủ anh về với cuộc sống ... sự may mắn cho anh lúc đó là gặp chị Lê Thiên Thu giám đốc nhà máy đồ hộp XK Linh Xuân - SANOCO thuộc IMEXCO TP.HCM ... chị đã nhận anh Phan Duy Đức vô làm quản đốc cho phân xưởng sản xuất đồ hộp. Sau đó thì anh chuyển qua làm phó giám đốc một xí nghiệp gỗ ...

Rồi anh lại chuyển về làm trong ngành văn hóa phụ trách xuất khẩu đồ gỗ mỹ nghệ. Đến năm 2001 Phan Duy Đức xin nghỉ việc và về Bình Dương làm rẫy ... từ đây anh bắt đầu trở thành một người nông dân thực thụ ... cuốc đất, phát cỏ sậy, rồi đào hố trồng cây, bón phân ... Những ý tưởng bắt đầu hình thành trong đầu anh là buôn phân bón, anh đã đem nhà cửa đi cầm cố để vay tiền làm kinh doanh ...  anh nhập phân từ thị trường Đan Mạch về và đem đi đóng gói tại Việt Nam, sau đó anh đưa sản phẩm đi nhiều nơi trên đất nước Việt Nam, từ Nam ra Trung ra Bắc ... ban đầu thì anh vừa bán vừa cho bà con dùng thử ... anh nói với bà con: " Nếu bà con dùng mà có kết quả tốt thì nhớ gọi lại cho tôi " Chỉ hơn 2 tháng sau bà con khắp nơi đã gọi về và khen ngợi phân chất lượng rất tốt ... Và Phan Duy Đức đã có thị trường để phân phối sản phẩm của mình ... sự nghiệp của anh đi lên từ đó ... " Những ngày đầu khó khăn và bở ngở khi người lính đi vào làm kinh doanh, thương trường ... anh Phan Duy Đức đã luôn được bạn bè tận tình giúp đở, cái gì không hiểu thì anh được bạn tư vấn tận tình ... đó là Lê Quốc Phong người bạn cùng quê Quảng Trị và cùng là đồng chí sống chết có nhau trên chiến trường ... anh có viết tặng bạn hai câu thơ: " Khi mê bùn chỉ là bùn, ngộ ra mới biết trong bùn có hương " Sau này Lê Quốc Phong có sáng tác bài ca " Hương Bùn " Đôi bạn thân này đã sống bên nhau cho đến hôm nay theo đúng chữ BẠN.
Hiện nay Phân bón hiệu BETTER - sự lựa chọn tự nhiên đã được rất nhiều bà con nông dân ở khắp mọi miền yêu mến. Những sản phẩm của Công ty TNHH SX - TM - DV HIẾU GIANG ngày càng lan rộng ... hạt lúa thêm chắc hạt, vụ mùa lại bội thu, đời sống của bà con ngày một ấm no.
Mỗi lần kể về chiến trường là mắt anh như nhòe đi vì nhớ đồng đội, những người đã không may mắn nằm xuống trên đất nước bạn ... Sau này anh có làm bài thơ GỬI BẠN BÈ

Bạn bè ơi! giờ ở nơi đâu?
Người Bắc - người Nam ai còn, ai mất?
Cuộc sống đời thường áo cơm tất bật.
Bao nhiêu năm rồi chưa gặp được nhau.
Bạn bè ơi! giờ sống ra sao?
Vết thương có đau khi trời trở gió?
Vợ làm gì? Các con mấy đứa?
Cuộc sống đủ ăn? Còn thiếu hay thừa?
Đêm mình nằm còn nhớ chiến trường xưa?
Lòng quay quắt nỗi đau về người đã mất.
Món nợ cuộc đời làm sao trả dứt?
Xương máu bao người ai hạnh phúc hôm nay?
Bạn bè ơi mãi nhớ về nhau.
Biết đến bao giờ chúng mình gặp lại?
Để nhớ về một thời chiến đấu.
Vì hoà bình hạnh phúc của quê hương.
Đất nước mình có lành những vết thương?
Dấu tích chiến tranh lùi sâu trong ký ức.
Sao người lính vẫn còn day dứt?
Những được, mất, còn trong cuộc sống hôm nay.


http://api.ning.com/files/A1LLH3VTfCgyFFEXCEQHlNyiDbWGjVd5D7svM9LaNrQRcGi8bKrAlsGsAr3*NzJGtVXmT752KYu0*4ZS*4S3rn0PGojZYcOV/11_DOOL_100613_K1_3.jpg

Sáng chủ nhật vừa rồi anh Đức gọi điện thoại cho tôi: " hôm nay anh buồn quá em ơi, cả đêm không ngủ được ... chiều nay khoảng 2 giờ ghé lên nhà anh chơi ... anh gọi Kwan cùng Ngọc Phong luôn, mấy anh em lai rai và nói chuyện tý cho vui ... em nhớ chạy qua đón anh Kwan nhé !
Vừa tối hôm thứ 7 tôi đã cùng nhóm anh em lai rai ở quán Ruốc của nhà văn Mường Mán, nên sáng chủ nhật người vẫn lâng lâng và khá mệt, như một chú mèo ốm, cứ nằm vật vờ ... nhưng biết anh Đức sáng nay buồn và cần chia sẻ, nên tôi cố gắng đi tý.

Ngày hôm đó, anh Kwan đã hát tặng cho anh Đức rất nhiều bài nhạc xưa, nhạc tiền chiến có, rồi nhạc Bolero ... những bài hát mà Kwan thuộc lòng trong đầu (cái vụ này anh Kwan sẽ có một cuốn hồi ký và anh sẽ nói vì sao anh lại thuộc lòng những bản nhạc hay câu thơ ?) Trong những bài Kwan hát tôi thích nhất bài Quê hương anh bộ đội - sáng tác Xuân Oanh ... tác giả đã làm một người họa sĩ vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam trước thời kỳ chống Pháp ... cái làng quê thanh bình, yên ả ...



QUÊ HƯƠNG ANH BỘ ĐỘI - sáng tác Xuân Oanh
 
Nơi ấy có con đường tắm nắng vàng tươi
Bờ tre nhà tranh vách mới
Nơi ấy có cánh đồng mênh mông ngát hương
Mùa lúa chín tiếng hát vang khắp đường
Nhà anh có đàn em mắt ngây thơ má hồng
Những chiều ngồi hát vui trên mình trâu
Em bé dắt trâu về
Gia đình làng mạc yên ấm
Reo vui cày cấy cuộc đời thanh bình
Nhà anh hai nếp vừa xinh
Đêm trăng lên cao rọi chiếu sáng mặt sân góc vườn
Ngồi nghe tiếng hát vang lên từ xóm giếng làng bên
Lọt qua vườn dâu bãi mía
Cô gái bên láng giềng đêm đêm kéo tơ
Vụt nhớ có phút mến thương anh chàng trai xưa
Mùa thu một năm nào em gái tiễn chàng trai ra lính
Cầm tay mà không nói chân quay đi nhưng lòng vấn vương
Nhìn quê hương xa xa bao dặm đường
Chinh chiến mắt quay về xóm cũ làng xưa
Chiều lên mờ trong khói súng
Nơi ấy nay vẫn còn ánh nắng thắm tươi
Đang chờ ngày về chiến thắng

Ôi sao mà thanh bình thế, đẹp thế ...  nghe anh Kwan hát mà người tôi nổi hết da gà, đẹp quá yên bình quá ... một làng quê như vậy mà bị tàn phá bởi sự xâm lược, anh bộ đội đã lên đường chiến đấu vì muốn lấy lại cái làng quê xưa, chiến đấu và chiến đấu, chứ chưa cần phải lý tưởng gì cao xa. Một ngôi làng của anh Bộ Đội rất giống những ngôi làng khác của đất nước Việt Nam ... con sông, bờ tre, đồng lúa ... hay những em bé ngồi trên lưng trâu mà hát vui hay thổi sáo ... Đêm quê yên bình đến mức một tiếng hát vang lên từ xóm giếng làng bên và nó lọt qua vườn dâu bãi mía ... rồi cô gái làng giềng đêm đêm kéo tơ ... Kwan hát tặng người lính Phan Duy Đức một bài thật ý nghĩa, thật hay ... Kwan còn nói: anh Nguyễn Duy nên gặp những người lính như anh Đức đây.

Trên đường về nhà, anh Kwan cứ hát đi hát lại bài hát Quê hương anh bộ đội, và dặn tôi nếu có muốn nghe thì lên Google tìm, và phải nhớ là Quang Lý hát mới hay, mới thích ... Anh kể: "có một lần Kwan gặp một nhóm nhỏ người quen cũ định cư tại Mỹ ... ngồi uống rượu nghe hát chơi trong phòng nhỏ ... tôi ôm đàn guitar hát bài Quê hương anh bộ đội, những người thuộc thế hệ có tuổi xúc động vì hình ảnh của bài hát. "
Xin cảm ơn đời đã cho tôi gặp những người anh, những người bạn vong niên như các anh. Chúc các anh cùng gia đình luôn dồi dào sức khỏe, cuộc sống ấm no, hạnh phúc ! Bên đời luôn có những người bạn tốt !

Sài Gòn tháng giêng

Đinh Thanh Hải



Gửi ý kiến
Họ & tên
Email
Địa chỉ
Nội dung
Ma xac nhan    Click để đổi mã
Mã xác nhận  (Nhập các ký tự hiển thị ở hình trên)