Hieu Giang Cong Ty TNHH SX DVTM Hieu Giang  
   
   
   
           
 
Trang chủ
Giới thiệu
Sản phẩm
Phân NPK
Phân hữu cơ sinh học
Đất sạch
Phân vi lượng
Phân bón lá
Thuốc bảo vệ thực vật
Nhà phân phối
Kỹ thuật nông nghiệp
Cây lương thực
Cây công nghiệp
Cây ăn quả
Cây Rau Củ Quả
Hoa cây kiểng
Văn hóa - Xã hội
Chuyện bốn phương
Hỏi đáp
Bảng giá
Tin tức - Sự kiện
Thiên nhiên & Đời sống
Thư giãn - Giải trí
Liên hệ
Bản đồ
 
Thông tin

Cập nhật thời tiết Thời tiết
Giá vàng   Vàng 9999 (tr.đ/lượng)
Tỷ giá   Tỷ giá
 
Lượt truy cập: 6679308
Xem trang Hiếu Giang tại
Hiếu Giang trên Facebook   Hiếu Giang trên Google +
 
 
Văn hóa - Xã hội

Chùm Thơ về Biển (02-09-2014)

Biển anh

Biển ngàn đời mãi hát khúc tình ca
Đón những con sông ùa vào lòng biển cả
Con sóng xô bờ, con sóng xô ghềnh đá
Sức sống dâng trào... Ngực biển đấy, bao la!

Em chớ giận hờn, hãy yêu biển thiết tha!
Biển yêu đất, yêu em... Biển cồn cào tiếng sóng
Biển chỉ có em thôi, biển bạc đầu trông ngóng
Đêm đêm vỗ về hôn bờ cát mênh mang...

Biển là anh, đất là em
Mình hãy yêu... Chứa chan
Đừng vô tình nghe em...
Để ai kia - Dã tràng se cát
Em hãy về đây mà nghe biển hát
Khúc tình ca theo con sóng vang xa...


Biển của Anh và Em

Có người muốn làm con tàu lắng sóng
Chia biển thành hai nửa - Biển và em!
Anh sẽ không làm như thế đâu em
Thương biển lắm... Và thương em lắm!

Con tàu cứ lênh đênh giữa hai khoảng lắng
Nghiêng ngả bên nào cũng thương nhớ bên kia
Anh xin làm hạt muối mặn sẻ chia
Hòa trong biển, biển là em - Anh chẳng giữ gì cho riêng anh cả

Anh chính là anh, là hạt muối ngàn năm
Cứ mặn mà thủy chung, cứ trọn đời hòa tan trong ngực biển
Để khi kết tinh, hạt muối đời anh nhận từ em - Thương mến!
Ba vạn sáu ngàn ngày - Muối vẫn mặn, gừng cay!



Biển của ngàn năm

Biển vẫn mặn như thưở hồng hoang
Vẫn khoáng đạt trải lòng chia sẻ
Niềm vui, nỗi buồn cùng thăng trầm nhân thế
Bao dung cho đến lúc bạc đầu

Có đôi lần ngồi trước biển rất lâu
Trăng tỏa sáng nhuộm vàng ánh nước
Ta cứ tưởng biển hóa miền sơn cước
Nên ngóng chờ tiếng lá thông rơi

Ngàn năm sau biển vẫn rộng vẫn dài
Vẫn khoáng đạt, bao dung, mặn mòi như đã có
Chỉ đời người là như ngọn gió
Cứ thổi hoài không qua hết biển khơi…


Biển của tình yêu

Không phải dã tràng nên anh được yêu thương
Mọi đắng cay không giành về anh nữa
Người ta bảo tình yêu luôn tan vỡ
Nhưng chúng mình tin mãi mãi vĩnh hằng.

Yêu em nhiều từ biển dạo mùa trăng
Những con sóng vỗ về bờ cát trắng
Biển lặng lẽ chứng nhân tình sâu nặng
Em yêu anh nhiều cũng từ biển đấy thôi

Em bảo rằng biển sẽ rất đơn côi
Những lúc không có anh và em bên cạnh
Biển chúng mình -  Biển ngàn năm vẫn thế
Biển thay mình nói lại những lời yêu

Anh dắt tay em trên cát trắng biển chiều
Sóng vỗ bờ hát lời yêu thương bất tận
Thầm lặng bên nhau trong chiều biển tím
Biển của chúng mình mãi mãi phải không em?


Biển gọi

Anh mãi gọi em tha thiết mỗi ngày
Em ở đâu rồi, em có thấy
Như cánh buồm hướng về nơi xa ấy
Cuối chân trời mây nước có gặp nhau ?

Biển mãi yêu nên biển cứ xanh màu
Thăm thẳm biếc với mặn mòi khao khát
Gió ơi gió, hãy tận cùng khoáng đạt
Sao người ấy không về để ngơ ngác chim bay

Em có còn nghe câu hát gọi "chiều nay"
Cơn giông tố đã qua rồi em nhỉ
Nơi xa ấy em đừng quên câu ví
Muối mặn gừng cay... Dâng sóng nước vơi đầy

Biết làm gì để anh đấy em đây
Cho mặt trời ngay mai lại đi lên từ biển
Anh lại ước hoàng hôn mau ập đến
Để nhanh tới ngày em trở lại bên anh...


Trước biển hoàng hôn

Anh ngỡ ngàng trước biển hoàng hôn
Sóng trào lên đưa thuyền ra xa mãi
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu dầu dãi.
Đậu lênh đênh giữa biển sóng dâng trào.

Biết nói gì khi hạt cát trên môi
Cũng thấm đẫm vị mặn mòi của biển
Mỗi con sóng quàng lên em ngọc biếc
Đã vỗ về như tay mẹ bao dung

Biển trước em thăm thẳm đến không cùng
Anh trước biển nhỏ nhoi và đơn độc
Biển ồn ào, em suy tư rồi khóc
Sóng vào bờ đưa nước mắt ra khơi

Bao niềm đau chưa nói được thành lời.
Anh tự thú trước mặt trời và biển
Anh tự thú trước chập trùng mây tím.
Trước chập trùng cát trắng giữa rừng thông.

Và chim trời bay khuất nẻo hư không
Và chiều đến cánh buồm nâu về bến
Chỉ có em là không bao giờ đến
Để cùng anh quỳ trước biển hoàng hôn



Biển khát

Mỗi khi thật buồn...
Anh lại ước một mình được ra trước biển
Được thả hồn mơn man cùng với sóng
Được nghe gió thét gào tự sâu thẳm trái tim anh

Được gạt đi... Một lúc thôi... Để xóa đi rất nhanh
Xoa dịu nỗi đau đang làm con tim anh tan nát
Xin ngưng lại trong anh - Chút mặn mòi, biển khát
Cho anh nhẹ nâng - Nhành hoa tím đến nhường kia!

Hoa muống biển chân tình...
Câu chuyện ấy chợt hiện ra
Chuyện ngày xưa... Chuyện tình làm anh thương quá!
Cô muống chân tình... Chàng biển mãi vời xa

Nàng cứ ngóng chờ, thao thức đợi người ta
Nhưng chàng biển đi hoài không trở lại
Khắc khoải đợi trông nàng chẳng mong hóa đá
Xin nguyện làm bông muống biển rung rinh

Cho mãi ngàn đời tình yêu ấy lung linh
Ngơ ngẩn tình ai, ngơ ngẩn đời con gái!

Để sáng nay,
Thêm một lần - Anh nâng nhành hoa dại
Tưởng biển xóa nhòa... Lại òa vỡ trái tim đau


Biển ngủ

Biển ngủ rồi, đấy em!
Sau một ngày thét gào ầm ĩ
Hàng phi lao đứng im, nghỉ
Con thuyền gác bến... Bình yên

Biển ngủ rồi, đấy em!
Ngực phập phồng hơi thở
Sau một ngày bạc đầu thương nhớ
Giờ như đằm sâu thêm

Biển ngủ rồi, đấy em!
Doi cát sõng soài, lả lơi
Con sóng kề bên ai ân, tình khúc
Chỉ trăng non mới biết!?

Biển ngủ rồi, đấy em!
Gió không còn mơn man
Biển không còn là biển biếc
Biển ngủ,
Bình yên
Biển không bao giờ chết!

Chỉ mình anh cô đơn
Trước biển!
Một đời anh nao lòng
Yêu mến!
Nín thở... Chờ em
Đợi, đợi em!

Biển ngủ rồi, đấy em!


Biển ơi!

Anh về thăm biển một mình
Mới hay biển cũng đa tình như em
Cũng dữ dội, cũng dịu êm
Cũng ưa ve vuốt những đêm trăng vàng.

Anh ngây ngất trước mêng mang
Trước tình yêu quá nồng nàn biển ơi!
Anh như hạt cát mồ côi
Sóng cồn… Lạc nẽo nơi đâu biến bờ?

Lần đầu gặp biển tình cờ
Thương sao con sóng bơ vơ cuối trời
Nghe hồn ốc, thổi nghẹn lời
Lắng rong rêu, hát phận đời phù du

Ngược về từ thuở hoang vu
Ngàn năm biển vẫn khúc ru bạc đầu.


Biển … Bờ

Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu em!
Anh vẫn hiểu ngoài kia vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm.

Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?

Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ im lìm không dám khóc
Mai sóng lại về thôi mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!

Hoàng hôn ơi, sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu bờ yêu.

Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều… Là cho cả… Bờ đâu!


Biển và em

Anh đi tìm tên em
....Viết trên bờ cát
Những con sóng lăn mình cướp đoạt
Vết tích chỉ còn trong nỗi nhớ riêng mang

Anh đi tìm ảo ảnh... Lối đêm hoang
Biển gầm lên trút nỗi hờn vào đá
Xé toang những yên ả
Mặn lòng chi lắm biển ơi... !

Anh đi tìm em... Giữa muôn trùng khơi
Người con gái ra đi mang theo hồn của biển
Để riêng anh một đời im lặng tiếng
Giữ riêng mình những thoáng nhớ mong manh

Anh đi tìm mầu biếc biển xanh
Cho tình yêu thêm một lần gõ cửa
Xin trở về... Một ngày ta thắp lửa
Để một chiều ta có biển và em


Biển xưa

Thôi đã hết biển xưa không còn sóng
Trời nhạt nhòa lạnh lẽo giọt mưa qua
Một lần đã nhìn theo ai lần cuối
Để biết rằng từ ấy nghìn trùng xa.

Nước mắt thấm vào tận lòng biển cả
Biển bây giờ có hiểu hết ta không?
Ta muốn gởi cho ai lời thương nhớ
Hỏi biển rằng người có đợi có mong?

Ta đứng lặng nghe hoàng hôn trong gió
Tiếng sóng buồn rền rĩ vẳng xa đưa
Một lần đến nhớ thương ta chờ đợi
Để bây giờ ngơ ngác giữa âm xưa.

Trả lại hết ngàn nỗi đau cho biển
Xin một lần cúi mặt khóc chia ly
Ta sẽ bước ... Như chưa bao giờ hẹn
Biển hiểu gì? Tiếc nuối bóng người đi?


Biển đêm

Biển cồn cào suốt đêm
Từng đợt sóng, lúc chồm lên lúc lùi xuống
Biển yêu đất điên cuồng rộng lượng
Muốn xô bờ nhưng sợ bờ đau

Biển cuốn vào lòng tất cả lo âu…
Bởi như thế biển già đi vì bao nhiêu trăn trở
Dành cho đất những làn êm sóng vỗ
Lọc tình thương thành vị muối đậm đà.

Biển cũng như người, yêu thiết tha
Yêu đến suốt đời sôi động
Ai đã hiểu hết tình biển rộng?
Ai đã đo được lòng biển sâu?
Chắt chiu bao năm cho đất rất nhiều
Đất không biết cứ ngày càng lấn mãi..

Biển cồn cào suốt đêm
Biển chính là anh đấy
Yêu em nhiều biết mấy
Em vô tình như đất đấy thôi…


Với biển

Ta một mình chạm ly với biển
Biển cười vang
- Sao ngươi quá ngông cuồng
- Sao ngươi quá ngông cuồng
Thôi cần chi, ta ném vào đáy thẳm
Chén đời ta
Xoáy lòng biển một vết thương!
                        *
Nếu biển đau, mong chi người chia sẻ
Vết thương kia xin trả lại ta nào
Sóng trắng xóa vỗ vào bờ nhè nhẹ:
- Ta mặn lắm rồi người không hiểu ta sao?


Yêu biển

Anh yêu biển sao không về thăm biển?
Biển dang tay chào đón tình anh.
Anh yêu biển xin hãy về với biển!
Biển ru anh quên hết những lo phiền.

Biển phơi phới như xuân thì con gái
Biển reo vui như tìm lại người thân.
Biển gọi gió đến bên anh thầm hỏi:
“Anh có còn yêu biển nữa hay chăng?”

Anh yêu biển như lần đầu mới gặp
Biển ôm anh như níu chặt bờ vai.
Biển trẻ mãi không bao giờ có tuổi
Anh già thêm, biển vẫn cứ xanh hoài

Biển thì thầm bên anh như an ủi:
“Anh vẫn tươi vui như cái thuở ban đầu,
Anh yêu biển, biển cho anh nắng gió
Sóng xô bờ cát trắng mãi tìm nhau”

Anh yêu biển cùng em về thăm biển
Biển mở lòng chào đón cả đôi ta.
Bao nhiêu năm biển vẫn là biển cả
Nên tình ta xanh mãi vẫn không già.


Chảy về với biển    

Tất cả các con sông đều chảy ra phía biển
Tất cả những cánh buồm đều hướng ra khơi
Tất cả ghềnh đá kia - Đầu hướng một nơi thôi
Ra phía biển!

Như anh hướng về em - thương mến!
Dẫu chẳng còn gì... Chỉ còn ước, ước mà thôi!

Biển rộng nhường kia, ngàn lớp sóng vỗ trùng khơi
Con sóng nào cũng tìm về nơi bờ bãi
Ta hướng về nhau - Kiên trì, nhẫn nại
Gạn hết nỗi lòng thành hạt muối cắn chung nhau

Biển mãi thẳm sâu, biêng biếc một màu
Là tình anh, tình em, và tất cả
Biển xóa được không, những tháng ngày buồn bã
Để nơi cuối trời… Mây - Nước sẽ gặp nhau!





 


Gửi ý kiến
Họ & tên
Email
Địa chỉ
Nội dung
Ma xac nhan    Click để đổi mã
Mã xác nhận  (Nhập các ký tự hiển thị ở hình trên)